Posted on 03-01-2009
Filed Under (La Dolce Vita) by Q.

Tối hôm qua ngủ có 3 tiếng làm sáng nay bơ phờ … mà cũng ráng bò đi chơi . Đi ăn rồi lang thang hết chổ này đến chỗ khác với người bạn lâu ngày không gặp . She cũng lớn tuổi rồi cho nên nói chuyện với her cũng phải chính chắng và suy nghĩ hơn với những người khác . Hôm nay, đi chơi cảm thấy thanh thảng.

Về nhà, cũng mở cái webcam lên chụp 2 tấm đầu năm để dành . Pose thì cũng không có gì khác lạ nhưng chụp xong mới thấy … vừa bơ phờ và nhớn hẳng ra rồi.

Rồi cũng dọn xong cái closet and đống đồ . Lần đầu tiên trong đời mình mới chấp nhận bản thân là : mình có quá trời đồ … nhiều quá mức … và không nên mua thêm đồ. Nghĩ đến đó là muốn xĩu.  Biết thế nhưng mình vẫn còn ham 

À, tối hôm qua comes across bài In Memoriam của Lord Tennyson, làm mình nhớ lại hồi xưa mình thích poetry sao đâu á . Thích nhất 2 đoạn trong that long poem:

XXVII
[...]
I hold it true, whate’er befall;
I feel it, when I sorrow most;
‘Tis better to have loved and lost
Than never to have loved at all.

L

Be near me when my light is low,
When the blood creeps, and the nerves prick
And tingle; and the heart is sick,
And all the wheels of Being slow.

Be near me when the sensuous frame
Is rack’d with pangs that conquer trust;
And Time, a maniac scattering dust,
And Life, a Fury slinging flame.

Be near me when my faith is dry,
And men the flies of latter spring,
That lay their eggs, and sting and sing
And weave their petty cells and die.

Be near me when I fade away,
To point the term of human strife,
And on the low dark verge of life
The twilight of eternal day.
so romantic.

Anyway, nghĩ làm 1 tuần rưỡi mà sao thấy thời gian trôi qua nhanh quá . Thứ 2 là đi làm lại rồi. Oh well, I better enjoy my weekend 

(0) Comments    Read More   
Post a Comment

You must be logged in to post a comment.