Posted on 25-02-2008
Filed Under (La Dolce Vita) by Q.


Tính ra cũng hơn 3 năm rồi. Năm nào cũng wên ngày sinh nhật của anh. Ba năm đầu thì gởi quà wa lộn ngày, sớm hơn 1 ngày, mà còn gọi anh để wish a Happy Birthday nữa. Năm nào cũng vậy, anh cũng nói: “Em ơi, không phải sinh nhật anh.” Năm nào em cũng trả lời: “Anh giỡn với em hoài, đúng ngày em mới gọi chúc sinh nhật chứ!” Rồi lần nào cũng vậy, anh cũng nói: “Ờ, anh nhận được quà rồi . Anh để dành cho ngày mai.” vậy mà lần nào em cũng gân cổ lên cải lại . Nói là anh nhớ sai. Mèn, sinh nhật anh mà anh không nhớ thì ai nhớ …. nhưng mà em vẫn nói …tại lên nước với anh, anh hông la em. Nói xong, cả hai cười khúc khích.

Năm nay is the same…muh đến 4 ngày sau em mới nhớ ra là em wên  Giờ nghĩ lại, thấy em hông khá hơn mí năm trước tí nào muh còn tệ hơn nữa . Vậy muh 2 hum trước anh còn gọi nói “i love you” với em nữa chứ, làm em cười khúc khích, thích lắm cơ, bảo là: “Ờ, you better do!”

hum wa mới sực nhớ ra là wên . Gọi nói với anh là: “Em nhớ ngày sinh nhật của anh mà I was mad at you nên không chúc” (xạo bà cố, i know) Anh nói: “Admit it, you forgot.” thì em lại gân cổ lên cải: “Em nhớ mà tại em giận anh thôi” Rồi anh cũng cười rồi nói: “Em quên rồi.” Thì đúng, có giận anh gì đâu … chỉ tại em lỡ wên. Em lỡ wên thiệt mà . Vậy là 4 cái sinh nhật …cái nào cũng wên tút!

Anh chưa bao giờ giận em vì em wên ngày sinh nhật của anh. Thế mà sau đó còn tốt với em hơn. Chắc tại anh thấy em hay wên nên hông nỡ giận em. Năm nay em cũng quên gởi quà cho anh lun. Anh cũng không buồn, không giận em.

Tối hum ni anh lại gọi, bảo anh nhớ em. Nghĩ lại, vẫn còn thương lắm cơ.


(0) Comments    Read More   
Posted on 02-02-2008
Filed Under (Poetry) by Q.

If you can keep your head when all about you
Are losing theirs and blaming it on you,
If you can trust yourself when all men doubt you
But make allowance for their doubting too,
If you can wait and not be tired by waiting,
Or being lied about, don’t deal in lies,
Or being hated, don’t give way to hating,
And yet don’t look too good, nor talk too wise:
If you can dream–and not make dreams your master,
If you can think–and not make thoughts your aim;
If you can meet with Triumph and Disaster
And treat those two impostors just the same;
If you can bear to hear the truth you’ve spoken
Twisted by knaves to make a trap for fools,
Or watch the things you gave your life to, broken,
And stoop and build ‘em up with worn-out tools:

If you can make one heap of all your winnings
And risk it all on one turn of pitch-and-toss,
And lose, and start again at your beginnings
And never breath a word about your loss;
If you can force your heart and nerve and sinew
To serve your turn long after they are gone,
And so hold on when there is nothing in you
Except the Will which says to them: “Hold on!”

If you can talk with crowds and keep your virtue,
Or walk with kings–nor lose the common touch,
If neither foes nor loving friends can hurt you;
If all men count with you, but none too much,
If you can fill the unforgiving minute
With sixty seconds’ worth of distance run,
Yours is the Earth and everything that’s in it,
And–which is more–you’ll be a Man, my son!

Kipling, Rudyard, 1865-1936

(0) Comments    Read More