The beauty of life is, while we cannot undo what is done,
we can see it, understand it, learn from it and change.
So that every new moment is spent not in regret, guilt, fear or anger,
but in wisdom, understanding and love. - Jennifer Edwards
__ Thế tại sao ông yêu tui?
__ Bà hỏi gì lạ vậy?
Trên xa lộ 405 North, một buổi tối hắn chở nhỏ trên đường về…
__ Làm sao tui biết được?
__ Dzời! Ông phải biết chớ!
__ ?
__ Nè nè nè, ông thấy tui như thế nào? dễ thương? dễ nhìn…dễ bảo hay sao muh ông thương?
__ Bà mà dễ bảo tui chết liền tại chổ.
__ (liếc)
__ (nhe răng cười)
__ nếu ông nói hông phải vậy… vậy thì sao?
Hắn quay qua nhìn nhỏ một cách triều mến lạ lùng. Khẻ mỉm cười, hắn nheo nheo đôi mắt hí.
__ Để tui nói cho bà nghe — hắn giơ một tay lên như là ông thầy Triết Học của nhỏ đang giảng và trìng bày một ý nghĩa sâu sắc — Bà có nghe tui nói hay không mà cứ trố mắt lên nhìn tui thế?
__ Có! Có nghe mà… thì nói đi! — Nhỏ cố nhịn cười.
__ Nghe nè! Trái tim thấy được những gì con mắt không thấy…
__ Ừa… hí mà… sao thấy được! — Nhịn không nổi, nhỏ phì cười.
__ Có nghe tui nói hay không?…Nhiều thứ trộn lại thì mới gọi là yêu.
__ Ừa…
__ Có vui, có buồn, có cải lộn, gây cấn, có nhịn nhau…nhịn bà một bước, bà lấn tới mấy bước… có lúc giận bà, có lúc thương, lúc thì tha thứ, bỏ qua chuyện gây gỗ… thì cũng như là con tim thấy được những gì con mắt không thấy…và con mắt chỉ thấy được những gì con tim muốn thấy…
__ Ừa…
Có phải tình yêu là vậy không? Chỉ thấy được những gì mà chính bản thân ta muốn thấy. Cái cảm giác làm cho ta mê mẩn, mù quán không thấy được cái nào là đúng cái nào là sai? Nhiều khi nhỏ giận hắn lắm, không rủ nhỏ đi chơi, hắn lo chơi với đám bạn mà quên mất nhỏ … những lúc đó, nhỏ cảm thấy ghét hắn cay đắng nhưng rồi một vòng tay ôm, một nụ hôn trên má “Em ơi, thôi đừng giận anh nữa.” là nhỏ thôi không giận hắn nữa. Có những lúc hắn cũng ghen lắm (mà lạ thiệt, có gì đâu mà để cho hắn ghen) nhưng rồi nhỏ cũng níu níu tay áo hắn phụng phịu ”Hunneeeee, thôi mà…biết người ta thương muh còn làm bộ hoài.” rồi mọi chuyện cũng qua.
Thế nhưng sao nhỏ lại thương hắn đến như vậy? Có lẽ hắn nói đúng. Trái tim thấy được những gì mà con mắt không thấy. Có lần hắn nói không có nhỏ, thì tương lai của hắn chìm vào màn đêm. Thế không có hắn, thì tương lai của nhỏ thì sao? Nhỏ không dám nghĩ đến vì khi nghĩ đến, nhỏ có cái cảm giác ngột ngạt xiết chặc con tim. Nhỏ biết con tim có cảm giác riêng của nó. Nó không nghe lời ai hết…con tim tự chủ lấy bản thân nó. Nhưng nhỏ sợ. Nhỏ sợ là hắn nói đúng: tình yêu chỉ theo cảm giác. Cảm giác mất, thì tình yêu mất: con mắt thấy những gì con tim muốn thấy … có đúng như vậy không? Thế nhưng ngày nào con tim của hắn không còn muốn thấy nhỏ nữa thì sao?
Hắn lắc lắc tay nhỏ:
__ Bà nè, bà đừng có suy nghĩ nhiều… có phải hai đứa mình đang yêu nhau không?
written sometime in 2001. Repost to decreased in Oct 06, 2005.
(Mong Manh Mối Tình Đầu)
Anh Tú
Còn gì đâu em hỡi trái tim này úa tàn
Từ một ngày em rời xa anh
Còn gì đâu em hỡi tình yêu đành vỡ tan
Nhớ thương chi cho thêm nhiều trái ngang
Ngọn đèn khuya hiu hắt bóng đêm dài hững hờ
Lời mặn nồng đâu còn trên môi
Giận hờn nhau chi nữa đời đâu nhiều ước mơ
Trách nhau chi cho chỉ thêm lòng đau
Dù cho có tiếc nuối chi lắm cũng dư thừa
Dù mưa gió có kéo ngập tràn nỗi nhớ
Dù giông bão có đến níu kéo nỗi mong chờ
Dù nước mắt có sớt chia thêm mặn đắng
Đường về khuya im vắng lúc trăng mưa não nề
Cuộc tình đầu như là chiêm bao
Đời buồn như chiếc lá rụng rơi chiều cuối thu
Cố quên nhau nhưng bỗng dưng lòng đau
Dù cho có tiếc nuối chi lắm cũng dư thừa
Dù mưa gió có kéo ngập tràn nỗi nhớ
Dù giông bão có đến níu kéo nỗi mong chờ
Dù nước mắt có sớt chia thêm mặn đắng
Đường về khuya im vắng lúc trăng mưa não nề
Cuộc tình đầu như là chiêm bao
Đời buồn như chiếc lá rụng rơi chiều cuối thu
Cố quên nhau nhưng bỗng dưng lòng đau
Thủy Tiên
Đừng trách người ơi, tội thân em !
Làm sao bắt con tim vâng lời
Làm khổ đời nhau gì vui đâu
Một khi thế gian này điên đảo
Có những điều mà con tim
Vì say đắm hóa ra yếu mềm
Để bây giờ dù thương đau
Đành im tiếng …
Nỗi đau này nào riêng ai
Tình kia đã chết theo tháng ngày
Để bây giờ nhìn ngoảnh lại
Chẳng ai còn đây
Đừng hỏi vì sao mình yêu nhau
Nào ai biết đâu mây xanh mầu
Đừng hỏi tại sao mình xa nhau
Làm sao giữ được làn hư ảo
Giữa cuộc đời tựa chiêm bao
Đầy cay đắng lẫn ngọt ngào
Biết nơi nào để con tim dại khờ nương nấu
Xin trả lại từng trăng sao
Từng câu nói yêu thương ban đầu
Mơ đã tàn, mộng đã tan
Chẳng nợ gì nhau